Thế mạng!
Ngày xửa ngày xưa khi tôi còn rất nhỏ tuổi. Tôi đã vô tình nghe được một câu của một người bạn học cùng lớp.Tôi vẫn nhớ rất rõ lúc đó tôi đang học lớp 4 tại ngôi trường cũ trong làng. Tôi nghe người bạn của tôi tâm sự nhỏ với một người bạn khác rằng, mẹ của bạn ấy đang bị bệnh nặng và mái tóc dài đã bị rụng hết. Bạn ấy rất buồn mà không biết tìm ra cách gì để giúp đỡ cho mẹ khỏi bệnh. Gia đình của bạn ấy có 5 người. Bố mẹ bạn ấy sinh được 3 chị em, bạn ấy là con cả và là chị của 2 người em kế tiếp.
Ngày xưa tôi và bạn ấy là người sống trong một xã, nhưng ở khác xóm. Bạn ấy sống ở xóm chài. Cứ mỗi buổi sáng hay buổi chiều bạn ấy đi học từ nhà đến trường, là bạn ấy phải đi qua đoạn đường sát nhà tôi. Bạn ấy tuy cùng tuổi với tôi, nhưng bạn ấy nhìn cao lớn hơn tôi rất nhiều, bạn ấy có một làn da nâu cháy nắng nhìn rất khoẻ khoắn và với mái tóc đen dày cắt ngắn kiểu tom boy. Hồi đó mà cắt kiểu tóc ngắn như thế là mọi người nhìn sẽ không ai thích, vì là con gái luôn phải để một mái tóc dài cho nữ tính.
Có một hôm đúng giờ đang ra chơi, tôi nhìn thấy vẻ mặt của bạn ấy rất suy tư và buồn. Tôi liền hỏi nhỏ về hoàn cảnh của bạn ấy ra sao. Bạn ấy nói mẹ bạn ấy đang ốm nặng và có khả năng không qua khỏi, khiến bạn rất lo lắng và sợ hãi. Bạn nói là bạn rất thương mẹ và muốn "thế chổ" cho mẹ được khoẻ mạnh, để mẹ nuôi 2 người em. Bạn ấy có một người em gái rất ngoan hiền và học sau chị gái một lớp cùng với 1 người em trai còn rất nhỏ, chưa đến tuổi đến trường. Bố của bạn ấy làm nghề đánh cá ngoài sông, gia đình của bạn ấy có hoàn cảnh khó khăn.
Người bố đi đánh cá mỗi ngày với chiếc lưới nhỏ và chỉ bắt được vài kilogam cá và phải lấy cá để đổi lấy vài kilogam gạo cho cả gia đình ăn trong vài ngày. Nhưng gia đình bạn ấy luôn yêu thương và đùm bọc nhau. Tôi còn nhớ bạn ấy luôn mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc. Chiếc áo sơ mi đó đã sờn cổ và bị rách vài chổ, nhưng bạn ấy luôn gọn gàng sạch sẽ. Bạn ấy là một người con rất hiếu thảo và một người chị luôn thương yêu những người em của mình vô điều kiện. Bạn ấy thực sự là một con người hiền lành và luôn biết suy nghĩ thấu đáo.
Cũng như bao ngày bình thường khác, tôi đi bộ đến trường và tự nhiên tôi cảm thấy một không khí ìm lìm và buồn bã tại sân trường mà không hiểu vì sao. Tôi không thấy bạn ấy đến lớp và khi đến giờ trống đánh ra chơi, tôi cũng không nhìn thấy bạn ấy nữa. Lúc đó tôi có một cảm giác rất buồn và xao xuyến trong lòng và tôi nhìn xung quanh sân trường cũng không nhìn thấy người bạn của tôi đâu.
Một ngày qua đi tôi cảm thấy trống vắng vì thiếu đi bóng dáng của một người bạn hiền. Hai ngày, rồi ba ngày, tôi vẫn không thấy bạn Thảo đến trường. Đến một tuần sau thì tôi nghe tin Thảo đã qua đời. Tôi buồn bã đến rụng rời tay chân.Tôi nghe tin là bạn Thảo đã qua đời từ mấy ngày trước. Tôi hỏi lý do tai sao Thảo lại ra đi đột ngột như vậy, thì mọi người kể lại, là Thảo vẫn khoẻ mạnh bình thường. Cả gia đình của Thảo ăn cơm tối xong, Thảo dọn dẹp và rữa bát xong, thì Thảo ra sông tắm và sau đó Thảo đi ngủ và Thảo không bao giờ thức dậy nữa.
Nghe tin Thảo mất tôi rất buồn và lấy làm tiếc cho một số phận phải từ biệt cuộc sống quá sớm khi tuổi còn quá trẻ. Thảo là người khoẻ mạnh và rất hiếu thảo với bố mẹ, đúng như cái tên của bạn ấy. Sau khi Thảo qua đời thì người em gái cũng nghĩ học luôn.Ngày xưa ai nghĩ học là nghĩ tự do và không cần xin phép giáo viên. Học sinh nghĩ học tự do mà không có giáo viên nào đến nhà tìm hiểu nguyên nhân tại sao học sinh lại nghĩ học.Nên mọi người trong lớp không có ai biết rõ tình hình của Thảo và em gái Thảo.
Một tháng sau khi Thảo qua đời, thì người mẹ của Thảo tự nhiên đứng dậy và đi lại được, mái tóc của mẹ Thảo mọc dài trở lại và một thời gian sau mẹ của Thảo đã khoẻ mạnh một cách rất diệu kỳ. Mọi người trong nhà Thảo vô cùng mừng rỡ, mọi người nói và truyền tai nhau là Thảo đã chết thay cho mẹ. Bởi khi Thảo còn sống, Thảo luôn cầu trời, cầu đất cho Thảo được gánh bệnh tật thay cho mẹ. Thảo muốn mẹ được sống để mẹ nuôi 2 người em và để cho bố đỡ khổ. Mẹ khoẻ mạnh sẽ cùng bố ra khơi đánh cá nuôi cả nhà.
Sau khi tôi về nhà, tôi nằm suy nghĩ và trằn trọc mãi về câu nói của Thảo và tôi hỏi tại sao điều ước nguyện của Thảo dành cho mẹ bạn ấy đã trở thành sự thật. Trời đất đã thực sự lắng nghe và chấp nhận lời khẩn cầu của Thảo. Thảo đã ra đi một cách nhẹ nhàng và để lại bao nhiêu luyến thương với những người thân cùng bạn bè về Thảo.
Câu chuyện này là có thật và câu chuyện đã bị lãng quên hơn 30 năm trước. Nhưng hôm nay tôi đã trở thành một người viết lách chuyên nghiệp, nên tôi nhớ lại những câu chuyện có thật trong cuộc sống và tôi viết lại câu chuyện này. Tôi viết câu chuyện là để độc giả đọc và hiểu rằng " tình thân luôn có linh cảm" gắn kết với nhau. Nên khi người thân có chuyện vui hay chuyện buồn, thì chính những người thân đều có thể cảm nhận được bằng linh cảm qua trực giác. Những người thân luôn yêu thương nhau thì linh cảm và số mệnh luôn có ảnh hưởng đến nhau.
Vì thế mà những gia đình nào có anh chị em trong nhà có số phận thiệt thòi mà anh chị em trong gia đình biết yêu thương và che chở cho người bị thiệt thòi, thì phúc đức của người đó sẽ rất khá và sống thọ. Đó là luật nhân quả bù trừ luôn hiện hữu trong cuộc sống.
Nhận xét